[Dịch] Khoa Cấp Cứu: Thực Tập Sinh Y Khoa Mạnh Đến Phi Lý

/

Chương 69: Đôi bên cùng có lợi, chẳng có gì đáng xấu hổ!

Chương 69: Đôi bên cùng có lợi, chẳng có gì đáng xấu hổ!

[Dịch] Khoa Cấp Cứu: Thực Tập Sinh Y Khoa Mạnh Đến Phi Lý

Tuyết Lê Đôn Nãi

9.237 chữ

09-07-2026

Dọc hành lang, bước chân Lục Thần rất vững vàng.

Đầu óc hắn đang suy tính liên tục.

Ý của Tăng Đại Dương đã quá rõ ràng.

Chuyện phòng mổ ông ta sẽ đứng ra thúc đẩy, cơ hội lên bác sĩ chủ trị ông ta sẽ trao tay.

Đổi lại, điều kiện đi kèm là Lục Thần phải hoàn toàn đứng về phía ông ta.

Từ nay về sau, trong mắt cả bệnh viện, Lục Thần chính là người thuộc phe Tăng Đại Dương.

Không phải bị người ta dán nhãn.

Mà là tự hắn chọn dán cái nhãn đó lên người.

Lục Thần khựng lại một chút ở đầu cầu thang.

Có do dự không?

Có, nhưng không nhiều.

Hắn là trẻ mồ côi.

Từ nhỏ đã lớn lên ở cô nhi viện.

Không bối cảnh, không quan hệ, cũng chẳng có tài nguyên gia tộc hậu thuẫn.

Một kẻ hai bàn tay trắng, muốn thăng tiến nhanh trong cái hệ thống này thì phải dựa vào đâu?

Dựa vào thực lực à?

Thực lực là nền tảng, nhưng không phải là tất cả.

Có thực lực mà không có bệ phóng thì cũng chết dí mà thôi.

Tăng Đại Dương cho hắn bệ phóng, cho hắn tài nguyên, cho hắn con đường thăng tiến thần tốc.

Hắn đứng ra ủng hộ Tăng Đại Dương, cày thành tích, mang lại thể diện cho ông ta.

Đôi bên cùng có lợi.

Chẳng có gì đáng xấu hổ.

Đây gọi là thực tế.

Lục Thần sải bước đi tiếp, xuống lầu, quay về khoa cấp cứu.

……

Lúc đi ngang qua khu Vàng, Thẩm Tiểu Nịnh đang sắp xếp bệnh án ở quầy y tá.

Vừa thấy Lục Thần, mắt cô nàng lập tức sáng rỡ.

"Bác sĩ Lục! Sao hôm nay anh ra ngoài sớm thế?"

"Tôi sang khu hành chính lo chút việc."

"Việc gì thế anh?"

"Chuyện công việc thôi."

Thẩm Tiểu Nịnh bĩu môi:

"Lần nào anh cũng thế, chẳng chịu kể gì với em cả."

"Cũng có phải chuyện gì thú vị đâu."

"Em mặc kệ, không thú vị em cũng muốn biết."

Lục Thần liếc nhìn cô.

Hôm nay Thẩm Tiểu Nịnh buộc tóc đuôi ngựa thấp, phần tóc mái lưa thưa che khuất nửa con mắt.

Chiếc áo blouse trắng mặc trên người cô rộng thùng thình, nhưng vẫn không giấu nổi gương mặt xinh xắn đến mức quá đáng kia.

"Tóc mái của cô nên đi cắt đi, che khuất tầm nhìn rồi kìa."

Thẩm Tiểu Nịnh ngẩn ra, rồi mặt đỏ bừng lên:

"Anh... anh để ý tóc mái của em sao?"

"Ý tôi là nó sẽ ảnh hưởng đến công việc của cô."

"Dạ."

Vẻ mặt Thẩm Tiểu Nịnh xị xuống trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã tươi tỉnh trở lại:

"Vậy... vậy hôm nay tan làm em sẽ đi cắt ngay!"

Lục Thần đã đi xa.

Thẩm Tiểu Nịnh nhìn theo bóng lưng hắn, hai tay siết chặt kẹp bệnh án, nhỏ giọng lầm bầm:

"Vừa rồi anh ấy đang quan tâm mình đúng không nhỉ? Chắc là tính là quan tâm rồi phải không?"

Chị Phương ở bên cạnh không thèm ngẩng đầu lên, phũ phàng ném cho một câu:

"Không tính."

"Chị Phương!"

"Người ta bảo tóc mái của em che khuất tầm nhìn, em lại tự biên tự diễn thành quan tâm. Thế lần trước chị chê chữ em xấu bắt viết lại, em có nghĩ là chị quan tâm em không?"

"Cái đó khác nhau mà!"

"Khác chỗ nào?"

Thẩm Tiểu Nịnh cứng họng, chẳng biết diễn tả là khác ở chỗ nào.

Nhưng rõ ràng là khác.

Chị Phương thở dài thườn thượt.

"Cô bé ạ, bớt để tâm trí vào mấy việc ngoài công việc đi. Em mới đến đây được bao lâu, thứ cần học còn nhiều lắm đấy."

"Em biết rồi chị Phương."

Thẩm Tiểu Nịnh cúi đầu tiếp tục sắp xếp bệnh án.

Nhưng khóe môi cứ len lén cong lên.

……

Lục Thần quay lại khu Đỏ, bắt đầu một ngày làm việc mới.Hôm nay khu Đỏ vẫn bận rộn như thường lệ.

Sáng nay có ba ca cấp cứu: một ca suy tim trái cấp tính, một ca xuất huyết tiêu hóa ồ ạt, và một ca viêm phổi nặng kèm suy hô hấp.

Lục Thần phối hợp với Triệu Nhã Cầm xử lý hai ca đầu.

Ca thứ ba do một tay hắn thực hiện đặt ống nội khí quản rồi mới chuyển lên ICU.

Lại thêm một ca thành công.

Tôn Cát đứng cạnh xem từ đầu đến cuối, biểu cảm đã chuyển từ khiếp đảm ban đầu sang chai sạn luôn rồi.

"Anh Lục, lúc anh đặt ống bớt nhanh lại chút được không, em nhìn không kịp các bước luôn đấy."

"Không nhìn kịp bước nào?"

"Tất cả các bước."

"Thế thì chú mày khỏi xem nữa."

"Không xem thì em học kiểu gì?"

"Chú có thể xem video hướng dẫn, trên đó có tua chậm đấy."

Khóe miệng Tôn Cát giật giật.

"So với anh thì em nghi ngờ mấy cái video đó vốn đã là tua chậm sẵn rồi ấy."

Lục Thần không đáp lời.

Thực ra hắn rất sẵn lòng chỉ dạy, nhưng có những thứ quả thật không dạy nổi.

Thứ hệ thống cho hắn không phải là kiến thức.

Mà là ký ức cơ bắp, cảm quan không gian và khả năng kiểm soát chuẩn xác.

Mấy thứ này không thể truyền đạt bằng miệng được.

Chỉ có thể tự mình tập luyện thôi.

"Tập nhiều vào, đừng sợ sai, cắm trên mô hình vài lần là có cảm giác ngay."

"Anh đang nói lộ trình của người bình thường, còn anh đi có phải lộ trình của người bình thường đâu."

"Anh đi đúng lộ trình bình thường mà."

"Lộ trình bình thường làm sao đẻ ra loại quái vật như anh được."

Lục Thần lười giải thích.

……

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Nhịp độ ở khu Đỏ rất hối hả.

Mỗi ngày đều có ca bệnh cấp tính mới, những màn cấp cứu mới và những thử thách mới.

Lục Thần trong môi trường áp lực cao này giống như một miếng bọt biển không biết mệt mỏi.

Điên cuồng hút lấy kinh nghiệm.

Thời gian mười ngày, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.

Nhưng với Lục Thần, thu hoạch trong mười ngày này bằng người khác làm cả năm.

Khâu vá.

Mỗi ngày ít nhất ba đến năm ca khâu ngoại thương, từ khâu thẩm mỹ vùng mặt đến phục hồi mô sâu ở tứ chi, loại vết thương nào hắn cũng đã xử lý qua.

Tiến độ của thuật khâu vá cấp hoàn mỹ đang tăng lên đều đặn.

Đặt ống nội khí quản.

Mười ngày thực hiện tổng cộng mười một ca đặt ống nội khí quản, trong đó có ba ca đường thở khó.

Tiến độ của thuật đặt ống nội khí quản cấp đại sư từ 22 đẩy thẳng lên 45.

Phần thưởng liên kích, điểm cộng đường thở khó, cùng với 50% kinh nghiệm từ thẻ cường hóa, ba tầng buff chồng lên nhau mang lại mức tăng trưởng kinh người.

Thao tác ngoại khoa cơ bản.

Nhờ thực hành liên tục với tần suất cao tại khu Đỏ, thanh tiến độ 97/100 của cấp tinh thông cuối cùng đã phá vỡ điểm giới hạn vào ngày thứ tư.

【Ting! Chúc mừng ký chủ! Thao tác ngoại khoa cơ bản đã đột phá lên cấp đại sư!】

Hôm đó, khi đang xử lý cắt lọc và cố định cho một ca gãy xương hở trong phòng cấp cứu, Lục Thần bỗng cảm thấy đôi tay mình đột nhiên trở nên "nghe lời" hơn hẳn.

Không phải là nhanh hơn.

Mà là chuẩn hơn.

Biên độ, lực đạo, góc độ của từng động tác đều chính xác đến một tầm cao mới.

Thao tác ngoại khoa cơ bản cấp đại sư đồng nghĩa với việc đôi tay hắn đã sở hữu trình độ kỹ thuật ngang tầm bác sĩ chủ trị.

Sự đột phá của Chẩn đoán học nội khoa còn đến sớm hơn một chút.

Mới ngày thứ ba đã đột phá rồi.

【Ting! Chúc mừng ký chủ! Chẩn đoán học nội khoa đã đột phá lên cấp tinh thông!】

Chẩn đoán học nội khoa cấp tinh thông kết hợp với Mắt Chân Thực đã giúp tốc độ chẩn đoán của Lục Thần tại khu Đỏ nâng lên một bậc.Rất nhiều lúc, hắn thậm chí chẳng cần kích hoạt Mắt Chân Thực, chỉ dựa vào phán đoán của bản thân cũng đã đúng đến tám, chín phần.

Mắt Chân Thực giờ đây chỉ là một công cụ để xác nhận lại, chứ không còn là thứ để hắn ỷ lại nữa.

Đây là một sự chuyển biến vô cùng quan trọng.

Hệ thống trao cho hắn một chiếc nạng.

Nhưng hắn đang học cách tự bước đi mà không cần đến nó.

……

Trong mười ngày qua, đánh giá của Triệu Nhã Cầm về Lục Thần lại tăng thêm vài bậc.

"Tốc độ tiến bộ dạo này của cậu không bình thường chút nào đâu nhé."

Lúc nghỉ trưa, Triệu Nhã Cầm bưng ly cà phê ngồi đối diện hắn, buông một câu như vậy.

"Không bình thường ở đâu cơ ạ?"

"Chỗ nào cũng không bình thường hết. Tốc độ chẩn đoán nhanh hơn, thao tác chắc tay hơn, thậm chí cách cậu giao tiếp với bệnh nhân cũng lão luyện hơn hẳn trước kia. Cậu lén uống thuốc tiên mở mang đầu óc gì à?"

"Chị Triệu, chị có tin vào Đông y không?"

"Thì liên quan gì đến Đông y?"

"Là cái kiểu 'một chỗ thông, trăm chỗ thông' ấy ạ. Chắc là do trước đây em tích lũy đến điểm giới hạn rồi, dạo này tự dưng đả thông được kinh mạch."

Triệu Nhã Cầm nhìn hắn chằm chằm.

"Chị tin cậu mới lạ đấy, cậu học cái thói lươn lẹo này từ bao giờ thế?"

"Học từ chị đấy ạ."

"Học từ chị á? Chị dạy cậu lươn lẹo hồi nào?"

"Mỗi lần chị giải thích bệnh tình cho người nhà bệnh nhân ấy ạ."

Triệu Nhã Cầm suýt thì sặc cà phê.

"Đấy gọi là diễn đạt khéo léo, không phải lươn lẹo nhé. Cái miệng cậu dạo này chơi với đám y tá nhiều quá nên ngày càng mồm mép rồi đúng không?"

"Làm gì có ạ."

"Chuyện của cậu với Thẩm Tiểu Nịnh đồn ầm cả khoa lên rồi, cậu có biết không hả?"

"Chuyện gì cơ ạ?"

"Người ta ngày nào cũng mang cơm đến cho cậu, cậu thì ngày nào cũng ăn, cậu bảo là chuyện gì?"

"Thì chỉ là chuyện mang cơm thôi mà."

Triệu Nhã Cầm đảo mắt cạn lời.

"Rồi rồi rồi, chuyện mang cơm, cậu vui là được."

Cô đứng dậy, cầm ly cà phê bỏ đi.

Đi được vài bước lại quay đầu về.

"À đúng rồi, báo trước cho cậu một chuyện. Chủ nhiệm Lý nói rồi, cho phép cậu độc lập làm chủ quy trình cấp cứu trong trường hợp có ông ấy hoặc chị ở đó giám sát."

"Thật ạ?"

"Thật, năng lực của cậu ông ấy thấy rồi, cả khoa cũng thấy rồi. Bản thân cậu phải nắm bắt cho tốt, đừng có mà tự mãn đấy."

"Không đâu ạ."

"Ừm, chị tin cậu. Không phải vì mấy lời cậu nói đâu, mà là vì tính cách của cậu đấy."

Triệu Nhã Cầm rời đi.

Lục Thần nhìn theo bóng lưng cô, trong lòng lại tăng thêm vài phần biết ơn đối với người giáo viên hướng dẫn này.

Triệu Nhã Cầm thật lòng muốn dìu dắt hắn.

Không phải kiểu qua loa đại khái, cũng chẳng phải làm cho xong nhiệm vụ.

Mà là thực sự coi hắn như người nhà để truyền đạt kinh nghiệm.

Ân tình này, hắn sẽ luôn ghi nhớ.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!